loading...

loading...

Lần này buông tất cả: một đời bận bịu lo toan, chắt chiu, chạy chỗ này chỗ nọ kiếm miếng cơm manh áo cho đủ đầy.




Bỏ tất cả những si mê điên cuồng cùng danh vọng cao sang, giàu có trong thiên hạ. Bỏ những giấc mơ viễn vông, bỏ những ngày tháng trầm luân từ suối ngàn vùng sâu đến dòng sông rộng lớn và ước vọng ngắm sóng trùng dương.


Không dễ dàng như đã nghĩ. Một đời trôi lăn với trí tuệ đã tránh những đau thương chờ sẵn, những buồn phiền không đáng có. Một đời là viên chức làm tròn nhiệm vụ và không một lần chà đạp một ai, luôn luôn mở hướng mới, một lối thoát cho bạn bè. Cuộc sống không có gì chê trách.


Buông cả cuộc đời không cao sang cũng không thấp hèn để trở về với hai bàn tay trắng, quỳ dưới chân Phật con được quy y cho suốt cuộc đời còn lại tuy không dài nhưng cũng không ngắn. Con quy y Phật cho con nương tựa dưới chân Ngài. Con quy pháp vì đó là bước chân an lạc và hạnh phúc cuộc đời còn lại. Con quy y Tăng vì người hướng dẫn con đến chánh pháp không lầm lẫn.


Buông tất cả để trái tim trở về ngày đầu tiên có mặt trên cuộc đời này. Trái tim của trẻ thơ đầy lòng nhân hậu, chấp nhận tất cả buồn vui và lòng an lành.


Sáng bình minh con ngồi ngắm cánh hoa vươn trong nắng và nguyện bài kinh cầu an cho tất cả mọi người. Trưa con đảnh lễ xin Người gia hộ những người khuyết tật làm họ vui trong cuộc sống bình an. Cho những kẻ nghèo khó có cuộc sống vừa đủ tấm áo ấm mùa đông, và miếng cơm no bụng ngày hè.


Chiều tối con tụng bài kinh công phu chiều để những ai đang lẩn khuất đâu đó được siêu thoát, những chiến sĩ vô danh được quay về kiếp người.


Buông tất cả để được bước những bước chân chậm mà vui cùng các em cháu trong công viên hóng nắng. Để được vui đùa cùng trẻ thơ và trò chuyện thân thiện với người già. Cùng mẹ cha từng bước chân trong lối đi nhẹ nhàng cùng cây lá trong ngôi chùa đầy yên tĩnh. Xin được nhặt từng chiếc lá rơi… ngắm màu vàng úa nhưng gân lá vẫn còn đó…, tưởng buồn nhưng bình an.


Buông tất cả để tâm trống rỗng như không: Không buồn phiền đắn đo, không lo lắng, không giận hờn,… Tất cả chỉ là con số không, có chăng bước chân đi ngày hôm nay khác ngày hôm qua: bình an và tự tin hơn. Những bước chân không ai cản, nhẹ nhàng chậm rãi trên con đường ra công viên, con đường tuy cũ nhưng mới cho người sống với an lành. Không gian công viên chưa bao giờ đẹp như vậy. Những cành lá rung rinh trong nắng sớm. Từng nụ hoa hé nở… bình thản. Những bước chân như chân ngày còn bé: không toan tính. Tất cả đang vẫy chào một người già về hưu.


Con đường về nhà sao mà nắng lung linh đẹp như chưa bao giờ đẹp hơn thế. Và bước chân một già, một trẻ đến ngôi trường mẫu giáo gần kề. Tiếng trẻ con ríu rít như tiếng chim ríu rít… Và đứa cháu đưa bàn tay bé bỏng vuốt mặt bà và hôn từ biệt – cháu chạy ù vào lớp cùng tiếng cười rộn rã…


Và một thời kinh ở chùa vào xế trưa… Vui là thế, bình an là thế mắc gì không buông?


Theo Giác Ngộ
loading...


Về trang chính - Inluon.net

0 comments Blogger 0 Facebook

Post a Comment

 
 
Khoa hoc su pham - NCKHSPUD - Sang kien kinh nghiem ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best|Loans-Cars-Auto
Top
//